Với blog tâm sự chia sẽ tôi không nói đầu đuôi câu chuyện như thế nào, mà sẽ đi trực tiếp vào kể cho các bạn nghe về câu chuyện tình yêu của tôi.
Tôi muốn viết nó ra tuy không phải là một cuộc tình đẹp hoàn hảo và có cái kết như ý, nhưng đó cũng cho là một cuộc tình một câu chuyện tình yêu tình cảm cũng khá hay so với tôi.
Tôi với anh bắt đầu quen nhau vào cuối hè năm 1 cách đây 4 năm trong thời điểm là chúng tôi bắt đầu với cuộc đời sinh viên. Tình yêu tình cảm cứ thế nó dành tiếp xúc nhau, anh một người con trai nhìn ngoài thì không được gì cả, người ốm và chỉ cao với mức cao trung bình, khuôn mặt không đẹp cũng không có vẻ dễ thương, nhưng được cái luôn vui tính. Ngày đầu chúng tôi gặp nhau cũng như các bạn khác trong lớp chỉ là tiếp xúc với các bạn mới, cũng vô tình buổi gặp mặt lớp đầu tiền của kỳ tân sinh viên. Anh xin tôi về với chiếc xe đạp nhỏ của tôi, đi trên những con đường lạ khác hẳn với quê của tôi, có quá nhiều thứ vòng vèo không làm sao mà nhớ được, khi chở a về tới nhà a liền chỉ đường cho tôi sau đó tôi đạp xe về, trong lòng lúc ấy cũng bình thường thôi. Nhưng nó cũng được xem như một cái duyên, một cái định mệnh cho chúng tôi được tiếp xúc và gặp nhau. Rồi những ngày tháng học hành cứ thế trôi qua, a bắt đầu biết để ý đến những cô gái xung quanh, tìm số và làm quen với các bạn nữ trong đó cũng có tôi. Tôi là một con người bình thường không có gì là nổi trội, vẻ ngoại hình bình thường và đậm chất một cô con gái nhà quê hiền dịu với mái tóc đen dài ống ả thẳng và dày, mặc đồ không quá kính cũng không quá lỗi thời. Anh vào thời điểm đó không làm tôi thấy gì là nổi bật để để ý, cứ thế đi học và về nhà không nói chuyện không truê đùa với quá nhiều người, thời điểm ấy tôi còn nhút nhát, sau khi cuộc sống sinh viên dần dần tập quen thì có thêm bạn.
Cũng đúng thời điểm anh bắt đầu nhắn tin giả danh một ai đó để tán gẫu, lúc đầu tôi nghĩ anh cũng chỉ tán tỉnh cho vui thôi, một đứa con gái được bạn khác giới nói chuyện vui vẻ mà ai không thích, cứ thế nhắn tin qua lại. Sau khoảng 4 tháng nói chuyện và tiếp cận nhau anh bắt đầu được lưu lại trong tôi, nhưng không phải là quá nhiều bởi lúc ấy tôi cũng đang có người cũng tán tỉnh như anh. Cũng không phải là sự lựa chọn gì cứ theo cảm tính mà làm thôi, thấy ai tốt với mình thì mình tốt lại với họ thôi. Rồi bắt đầu những cuộc hẹn hò đầu tiên, nhắc lại buổi hẹn họ đầu tiên nay tôi vẫn thấy buồn cười lắm, haizzz anh một con người ốm nhỏ đi chiếc xe Chaly, kiểu xe mà nhỏ nhắn những cũng có chút style 7h sáng như đúng hẹn anh tới đón tôi đi ăn sáng. Khi vừa bước lên chiếc xe nhỏ bé đó với thân hình múp múp tròn tròn của tôi đã che mất chiếc xe nhỏ bé đó, mọi người xung quanh đều nhìn và buồn cười, lúc đó tôi rất dị và quê nhưng mà không sao tôi cũng không cho a biết điều đó chúng tôi lại vi vu trên chiếc xe đến quán ăn.
Ùi buổi hẹn đầu tiên mà đã gặp đứa bạn trong lớp rồi, ngại quá hai đứa ăn trong thẹn thùng ùi nói thẹn chứ tôi thấy a vẫn vô tư ăn uống tính a chắc cũng không phải là người nhiều tiền gì, bởi cách ăn uống của a thấy rất tiết kiệm. Còn tôi bởi món ăn không hợp nên ăn không hết, tôi thấy cũng rất phí chúng tôi là sinh viên mà, đồ ăn cũng hơi mắc vào thời điểm đó, nhưng tôi cũng không vì nghĩ vậy mà chén hết buổi ăn sáng :P. Rồi đó là buổi hẹn đầu tiền trôi qua rất nhanh, tiếp tục sau đó là những buổi hẹn hò, nào là đi ăn kem, đi bộ mấy cây số cùng nhau ra đường Bạch Đằng chơi cũng không biết nói chuyện gì tôi thường hay kể về chuyện gia đình mình, còn anh chỉ mãi ngồi nghe, vào một hôm tôi liền thắc mắc về gia đình anh, dường như lúc ấy tôi khá quan tâm. Nhưng anh cũng không kể, tôi cố gắng tìm mọi cách thì anh kể gia đình mình chỉ có mỗi mẹ và nội, bố đã mất vào lúc a vừa mới sinh ra, tôi cảm thấy buồn vì đã làm a nhớ lại và buồn về chuyện gia đình mình, nhưng không phải vì vậy mà tôi khinh thường và xa lánh ánh, ngược lại đó là nguyên do đến bây giờ chúng tôi xa nhau chỉ vì một ai đó trong gia đình anh ấy, anh ấy đã quên răng khi tôi chấp nhận a ấy là tôi đã chấp nhận hoàn cảnh cũng như gia đình của anh.
Rồi mọi chuyện cứ thế trôi qua, bởi lúc đó chúng tôi chưa có ý định gì cho tương lai hay cùng bước bên nhau về cuối con đường, hai đứa cũng chỉ đang ăn bám gia đình mà thôi.Rồi cũng đã đến lúc kết thúc năm học đầu tiên, chúng tôi bắt đầu đến với khóa học Quân sự dành cho các học viên mới, khoảng này cũng khá hay. Bởi trước lúc nghĩ hè anh đã có ý định đi thi lại đại học và a thi theo ước mơ của mình là ngành nghề âm nhạc, a hát cũng khá được, trong lúc a đi tôi cũng luôn ủng hộ a, và dặn a đi về nhớ có quà cho em nhé. Anh vui vẻ đồng ý khi tôi bắt đầu ở quê vào để học quân sự khoảng thời gian đó anh đã tặng tôi mộ sợi dây đeo cổ, tôi cảm thấy rất vui và cũng khá hạnh phúc, bởi đó là người con trai đầu tiên mà mình yêu tặng quà cho mình mà thật lòng đến như vậy. Với câu chuyện tình cảm này tôi cũng không thể làm sao kể chi tiết được hết bởi cuộc tình nó kéo dài tận 5 năm bao nhiêu chuyện xảy ra giận hờn đủ kiểu, không thể nào mà tả lại hết được.
Khi kết thúc tháng học quân sự xong, chúng tôi trở về tiếp tục học hành ,à cái nhận lời yêu của a thì tất nhiên trước lúc về hè rồi ngày 24 tháng 6 năm 2010 và hôm nay tôi viết là 24/5/2015 chỉ còn 1 tháng nữa là chúng tôi có cái kỉ niệm tiếp theo, nhưng mà nó cũng không được theo kế hoạch nữa bởi a đã cố quên tôi và kết thúc chuyện tình cảm với tôi.
Thời gian cứ thế trôi qua, chúng tôi vẫn yêu nhau vẫn trải qua những ngày cại có, ngày vui vẻ ngày hạnh phúc bên nhau, đi du lịch cùng nhau ăn những món ăn mới lạ, cùng đi xem phim, cùng học cùng tốt nghiệp, và rồi cùng đi làm.
Đến lúc bắt đầu để có một cái kết cho 1 cuộc tình dài và đậm sâu thì anh đã bỏ tôi mà đi, anh bảo gia đình anh rất quan trọng, anh không thể xa họ cũng không thể bỏ họ để chọn lựa một cái gì cho chính bản thân anh cũng như cho tôi một cái cuộc sống tươi đẹp sau này.Nhà anh có một bà nội khá khó tính, luôn bảo thủ và mê tín, a bảo a đã tìm mọi cách để làm cho nội hiểu và chấp nhận chúng tôi bởi tôi với anh cùng tuổi khắc tuổi. Thực tế đạo phật thì không có mê tín, nhưng người theo đạo phật đa số là mê tín, a giải quyết mọi việc bằng cách quên tôi và bảo tôi cũng nên quên anh đi, tôi đau khổ chết trong cái tình yêu mà đã bao nhiêu năm vun đắp, tôi không thể nào nghĩ có ngày anh và tôi xa cách, cho dù đã có lần a phản bội tôi, tôi cũng cho qua. Anh đã làm tổn thương tôi rất nhiều, anh không trải qua được một sự cảm giỗ nào trong cuộc sống, ừ thì nội khó nhưng giải quyết như vậy liệu a thấy vui và hạnh phúc, gia đình luôn là gánh nặng trong tình yêu. Tôi không chấp nhận điều mà anh muốn là quên nhau đi, tôi luôn cố gắng tìm mọi cách để nói cho anh hiểu rằng, anh à đã quá nhiều thời gian e dành tình cảm cho anh, anh đã là tất cả của e từ lâu rồi, giờ a bảo e quên a đi liệu ai có thể làm được điều đó hả ảnh. Anh có làm được không? tất nhiên cũng không rồi làm sao mà anh có thể quên em được, anh cũng đang đau khổ như tôi đau khổ, nhưng một thằng con trai giải quyết một vấn đề quan trọng như thế này chỉ vì không muốn cố gắng vì quá mệt mỏi. Anh đã từng bảo anh không muốn sự ép buộc từ ai cả, nhưng a đã và đang chịu sự ép buộc của nội, yêu đường thì ai không có lúc đam mê mù quáng, đam mê mù quáng mới là yêu chứ không đam mê không mù quáng liệu bạn thực sự yêu người ta không.
Với một câu chuyện tình dài vừa đẹp vừa đau khổ, chỉ kể như thế này cũng không ai hiểu được rằng sự vui vẻ và hạnh phúc trong đó, tôi yêu anh rất nhiều, tôi muốn kể ra bởi lẽ tôi thấy một quyết định sai như vậy là không đáng cho chuyện tình cảm của tôi và anh. Tôi cũng đã từng đợi anh dưới nhà cả buổi tối để gặp anh, nhưng a không hề xuống và đứng trên kia nhìn vào một gốc nhỏ nào đó để nhìn tôi. giường như con tim tôi chết lặng, lúc ấy tôi chỉ muốn chết đi, tôi không muốn nghĩ quá nhiều nữa. Anh biết đấy, a nghĩ một mình anh chịu đựng cố gắng cứng cỏi không động lòng trước tôi rồi mọi chuyện sẽ ổn, nhưng thực tế không phải đâu anh, anh đã làm em đau rất nhiều yêu rất nhiều liệu anh nghĩ mọi chuyện trôi qua dễ dàng như vậy sao. nếu là một thằng con trai thực sự thì nên đứng dậy mà nói lên quan điểm của mình cho nội hiểu đi, cuộc sống là của a liệu nội có sống có hiểu không, lúc a yêu em nội có cảm nhận được không, lúc a hạnh phúc bên e nội có thấu được không, mà bây giờ a bảo a hi sinh vì nội. Con người ai cũng có lúc phải chọn lựa, nhưng ta nên biết chọn lựa như thế nào là đúng là phù hợp với những thứ chúng ta đã bỏ ra, chứ không phải cứ nghĩ chọn đau khổ về mình để người khác sống tốt. Thực tế thì a đang làm khổ cả hai, em cũng không yêu cầu gì nhiều, chỉ muốn a yêu e như lúc a nói yêu e và chăm sóc như a đã từng muốn và chăm sóc, bao nhiêu lời hứa hẹn anh chưa bao giờ làm được điều gì với em cả.
Bây giờ nội là cả gia đình cả thế giới của a, cho dù nội có đúng hay sai trong cách suy nghĩ a cũng mặc kệ và nghe theo, liệu có phải là quá nhu nhược không, từ đầu đến bây giờ nội vui khi anh quen e sao. Anh quá vô tâm và a chưa từng nghĩ cho người a yêu làm thế nào cho họ vui vẻ, a chỉ biết làm cho họ đau và cái đau đó phải đến tột cùng, ừ giờ thì e sẽ không nói và không làm gì cả, a cứ thoải mái sống vui vẻ với nội của a và tiếp tục chào đón những điều mới những cuộc tình mới đến với anh đi, bởi tình yêu của a chưa đủ lớn và không bao giờ lớn để a hi sinh một cái gì vì em cả.
Em đã hi sinh vì anh, và không ngừng nghĩ hi sinh cho cái tình cảm này, đến giây phút này đây vẫn vậy, nhưng cố gắng một mình liệu có kết quả sao, chắc e chỉ sống với cái quá khứ cái tình yêu đó, tuổi 25 rồi em phải làm sao đây, chẳng lẽ a bắt e chọn lựa một ai đó và cưới đại đi sao, cuộc sống em không hạnh phúc liệu anh có vui. Đừng nghĩ mọi việc như a chọn lựa là quá dễ dàng, cho cả hai mà đang làm cả hai đi vào bế tắc.
Viết lên những lời này cũng không vui vẻ gì đâu, một cuộc tình đang nằm giữa dấu chấm (!) liệu sẽ hạnh phúc sao.
Qúa cứng nhắc quá bảo thủ rồi, mong anh sau khi vô tình đọc những lời này thì sẽ có những suy nghĩ khác, vì e yêu a quá nhiều e không thể làm theo điều a muốn và điều e muốn là quên nhau đi, em xin lỗi vì không nghe lời a trong quyết định này, em vẫn cố gắng tuy biết tình cảm của anh không đủ lớn để hi sinh. Và hôm nay 24/5/2015 muốn làm cái gì đó cuối cùng cùng a. :'(




0 nhận xét:
Đăng nhận xét