Ads 468x60px

Thứ Hai, 31 tháng 8, 2015

Tại sao sống lại cứ phải giả tạo cảm xúc của mình?

Tại sao không thể an yên, tại sao lòng lại nhiều sóng? Tại sao sống lại cứ phải kìm nén cảm xúc của mình?


Trưởng thành không phải là học cách chấp nhận thực tế. Học cách chấp nhận sự thật, chấp nhận thực tế chỉ là quá trình của sự trưởng thành.
Ngày hôm nay tôi biết mình trưởng thành khi mọi nỗi buồn đau thất vọng được gói gém cất vào một nơi trong tâm hồn. Khi mà thật sự rất nhớ một ai đó, tim thật sự rất đau nhưng nước mắt chỉ vừa đến lại đi ngay. Lời vừa muốn cất lại trôi tuột ngay vào khoảng không vô định.
Không còn có thể khóc như một đứa trẻ, không còn có thể muốn làm gì thì làm, không còn được phép nuông chiều cảm xúc của mình. Ta hiểu mọi thứ là vô thường, sao còn ôm phiền não. Ta biết tất cả là duyên, tất cả là nghiệp. Ta hiểu hết nhưng ta vẫn chưa chấp nhận là nghiệp hay là duyên.
Có lẽ giai đoạn 25-27 là giai đoạn chênh vênh nhất của một người con gái. Không còn quá trẻ để vui đùa như những cô nàng đôi mươi, bắt đầu thấy gánh nặng của việc lập gia đình. Cũng chưa đủ chính chắn, chưa nếm đủ mùi đời để có thể có thể chấp nhận vạn sự tuỳ duyên như những nàng 30.
Ta vừa biết trân trọng bản thân nhưng cũng vừa lo sợ tuổi tác ngày đang nhiều lên. Ta bắt đầu nhận được những cánh thiệp hồng, facebook của ta bắt đầu xuất hiện nhiều những hình ảnh em bé sơ sinh, Bắt đầu xuất hiện nhiều tổ ấm nhỏ xinh hạnh phúc. Rồi ta chạnh lòng, bao giờ thì tới lượt mình. Giai đoan này quả thật rất dễ chạnh lòng, rất dễ buồn mà cũng dễ qua. Còn tới 30 mọi cảm giác chắc cũng đã đủ số năm để làm nó chai lì. Lúc đó tảng băng đã hoá đá rồi, nước mắt cũng không còn đủ nóng để làm tan nữa.
Tới giai đoạn này cảm thấy xung quanh ta rồi bản thân ta ai cũng sống thật giả tạo. Bởi nhiều người che dấu cảm xúc giỏi quá. Mà với ta dôi khi, che giấu cảm xúc, cũng là một dạng của giả tạo, giả tạo tinh thần.
Cái cảm giác này còn khó chịu hơn tất cả. Cảm giác lưng chừng, lưng chừng mà còn chênh vênh.

Thứ Hai, 24 tháng 8, 2015

Đôi khi nhân duyên tới bên đời ta nhẹ như một cơn gió thoảng...


Có những nhân duyên tới bên ta vô tình ta không hay biết,có những khoảnh khắc làm thay đổi cả một cuộc đời, làm đôi môi một cô gái khẽ tươi tắn.


Em sợ nhất là thứ tình cảm kéo dài mãi cả khoảng tuổi xuân của đời người thế mà chẳng nên đôi, thứ tình cảm đáng sợ đó vĩnh viễn khắc một vết thật sâu vào tim cả hai, dù đúng dù sai thì tình cảm đó cũng đã kết thúc, đóng lại một đoạn tình cảm từng khắc cốt ghi tâm. Em đã từng nghĩ mình sẽ chẳng còn thể nào vươn mình đứng dậy sau cả một chặng dài đổ vỡ nữa, em tự vùi mình vào những ký ức xưa cũ, tự mình huyễn hoặc về tình cảm của anh, níu kéo chút tàn vương hơi ấm anh quanh đây.
Có lẽ cô gái nào từng trải qua những đổ vỡ sẽ thấu rõ nhất cảm xúc này. Sau tất cả yêu thương, những câu hứa hẹn. lời thề cũng chỉ là sự lạnh lùng của anh buông tay em ra đi trong một ngày mưa phùn rét đẫm hương hoa sữa. Những tháng ngày u ám vật vã tưởng chừng như kéo dài không bao giờ dứt, một tháng, hai tháng,...rồi một năm, cứ thế thời gian thì cứ trôi về trước mà tim em thì vẫn lỳ lợm đứng lại ở quá khứ - một quá khứ bụi bặm tưởng chừng như những vết xước đó đã hóa thành những vệt rêu xanh theo năm tháng.

Thế rồi em nhận ra có lẽ nếu mình không thể buông xuôi thì nên cứ làm theo trái tim mách bảo, đứng lại và chờ đợi anh một lần nữa, chờ anh bất chợt ngoảnh lại nhìn về phía em, chờ đôi bàn tay sẽ lại đan khẽ vào nhau như ngày nào...Em đã sống như thế, chỉ tồn tại và thu mình lại như cái vỏ ốc trống rỗng, ngày qua ngày gặm nhấm từng nỗi đau như thế.




Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2015

Đừng lo, em ổn...


Em nhận ra rằng em chẳng cần là cả thế giới của ai, cũng chẳng cần ai cho mình thứ tình cảm to lớn như cả vũ trụ này... Em chỉ ước anh đừng quên mình từng yêu nhau, một chỗ rất nhỏ trong tim anh thôi cũng đủ. Em sẽ nhớ thay cả phần của anh, anh nhé! Để anh để dành thương nhớ cho người con gái anh đang yêu! Đừng làm tổn thương cô ấy anh nhé, em tin chắc cô ấy cũng hẳn là một cô gái đáng yêu!

Vậy là mình chia tay nhau. Lâu chưa anh? Từ khi anh bắt đầu hướng trái tim mình về phía không em... hay ngay từ đầu nó đã chia thành nhiều hướng! Em không biết...hoặc nếu biết rõ thì em cũng sẽ không (chịu) tin đâu anh!
Em vẫn nghĩ về anh, nhớ anh nhiều lắm, hơn những gì em có thể nói, hơn những gì chính em có thể hiểu được.. Em thấy lòng mình buồn lắm! Dù vậy em cũng không biết liệu mình có phải là đã yêu anh không, yêu anh đến tận bây giờ?
Anh à, em không gọi tình cảm này là chờ đợi, vì dù em có mãi yêu anh yêu nhiều như thế nào đi nữa em cũng không đủ dũng cảm để giữ anh lại cho mình, hay anh có quay lại thì cũng không thể hàn gắn hết những vỡ nát trong em mà! Vậy nên, cứ cho là chúng ta nông cạn, mình vội vàng thôi anh. Anh đã chọn hạnh phúc khác, không chỉ quay lưng về phía không em mà anh đã rời hẳn con đường cũ, chọn lối đi rực rỡ hạnh phúc cho mình rồi thì tại sao hôm nay em phải một mình lạc giữa những bão giông bế tắc, những câu hỏi giữa chừng..rơi trong nghẹn ngào, dằn vặt! Sao vậy anh? Em phải nhớ hay tiếp tục... giả vờ quên?  Anh không nhớ em sao?
Nhưng tất cả chỉ là em giả thuyết, ảo tưởng... anh không nhớ em đâu!
Để có được hạnh phúc là phải chịu được khổ đau. Nhưng em đâu thể chọn cho mình cách đau đớn vì anh để kiếm tìm hạnh phúc! Đó là thứ tình yêu hay hạnh phúc mà thiên hạ ảo tưởng sao? Không,vì anh đâu có yêu em!
Em không trách anh đâu, chưa bao giờ cả...thật lòng một người con gái chẳng thể nào giận nổi người họ yêu đâu anh. À, thế ra là em yêu anh! Yêu đến lặng thầm, yêu trong đau đớn, yêu nghẹn ngào dằn vặt..thế mà vẫn yêu. Đây ..là tình yêu sao? Không! Có chăng là em cố chấp, lý tưởng hóa tình cảm của chính mình, cố làm cho nó bất diệt đấy thôi! Thật ra cũng không nhiều lắm đâu chỉ là chưa bao giờ em cố quên anh cả! Chẳng sâu sắc gì đâu chỉ là...nhớ tự nhiên và thương như vốn vậy!
Em có đúng không? Hay em sai rồi! Anh hứa sẽ mãi bên em cơ mà "Đôi môi này là của em, đôi mắt này cũng là của riêng em thôi nhé!" "Ừ!" "Anh hứa rồi đấy nhé!"... từng giọt kí ức chảy tràn trái tim em.. tù đọng... không thể thoát ra ngoài mi mắt. Em ngốc lắm phải không! Chỉ biết lặng nhìn anh đổi thay, dù đau đớn lắm nhưng khi anh đã cho người khác cơ hội yêu thương anh chính đáng thì em biết em đã mất anh yêu thật rồi. Chẳng cần giải thích, chẳng cần quan tâm em-là-ai... Thì thật ra em có còn.. là-ai với anh nữa đâu!
Nếu như em bớt ngốc đi một chút, em người lớn hơn để biết được yêu nhau thì phải như thế nào anh nhỉ? Nếu như em hiểu được "yêu" là gì thì em có mất anh không? Nếu như ngày ấy em chọn cách níu kéo thì em có mất anh không? Anh đã từng yêu em đúng không?

Thật ra em biết từ lâu cả tâm hồn em cũng chẳng còn là của em nữa, tim em vẫn run lên chỉ chờ được anh vỗ về mà òa khóc đấy anh biết không? Nhưng nếu thời gian có quay ngược lại em cũng sẽ để anh ra đi. Nếu như anh chưa bao giờ bỏ rơi em, nếu anh chưa bao giờ khiến em đau khổ.. nếu cứ mãi yêu thương và quan tâm em có lẽ em vẫn trẻ con lắm, vẫn mít ướt và yếu đuối lắm! Anh à, cho đến khi em biết mình mất anh thật rồi em mới hiểu em yêu anh đến như thế nào, đến khi mất anh rồi em mới biết tình yêu có màu gì...Anh tin không? Là màu đôi mắt anh đấy! Dù đau đớn nhưng em vẫn sợ lắm nếu một sớm mai nào tới, em thức giấc với suy nghĩ đầu tiên không hướng về anh...em sẽ như thế nào đây?
Sẽ mất luôn cái quyền nhớ anh, sẽ không cả cái cái quyền tự do yêu anh trong thâm tâm mỗi ngày nữa sao! Vậy là em phải yêu người khác, sẽ phải nhớ một người khác sao? Hững hờ và nhạt nhẽo lắm, sao em có thể dành cho mình một tình yêu như vậy được! Em nhớ anh! Nhớ đến chừng nào em có thể! Đừng buồn nhé anh yêu nếu ngày nào đó anh vẫn thấy em đi ăn một mình, đừng xót xa nhé anh vì giờ đây em cũng hiểu được rồi! Em nhận ra rằng em chẳng cần là cả thế giới của ai, cũng chẳng cần ai cho mình thứ tình cảm to lớn như cả vũ trụ này... Em chỉ ước anh đừng quên mình từng yêu nhau, một chỗ rất nhỏ trong tim anh thôi cũng đủ. Vì tim em bị anh chiếm đóng cả rồi!.. Em sẽ nhớ thay cả phần của anh, anh nhé! Để anh để dành thương nhớ cho người con gái anh đang yêu! Đừng làm tổn thương cô ấy anh nhé, em tin chắc cô ấy cũng hẳn là một cô gái đáng yêu!

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2015

Dù có quên nhưng vô tình sẽ có lúc nhớ...

"Em nghe người ta nói mãi về người thứ ba là xấu xa, là phá hoại hạnh phúc người ta. Mà sao họ không dạy cách làm thế nào để tim mình ngừng yêu một người trong vất vả đến vậy" Người thứ ba - ba từ em nghĩ sẽ chẳng bao giờ em cho nó vào trong từ điển sống của mình, vậy mà một ngày bất chợt, em lại rơi vào, tự nhiên đến đau lòng,... tự bao giờ em...chẳng phải là em nữa ...
Thứ cảm giác từ người yêu chân chính trở thành kẻ thứ ba đơn phương thật là khó thở. Thứ cảm giác tức nơi nồng ngực trái nghẹn..nói như thế nào nhỉ, à thì ra là thứ cảm giác " không cam lòng". Buông bỏ không phải là cố bắt mình quên đi hồi ức, buông bỏ để bản thân không còn bấn loạn. Buông bỏ để trả lại anh về với dòng đời, nhường anh cho yêu thương khác hơn em. Chia tay không đáng sợ, đáng sợ là khi chia tay mà tròng lòng in đậm chứ chẳng thể mờ đi, vẫn khao khát yêu đương, vẫn khao khát dục vọng... em thật tầm thường phải không anh? Bàn tay anh nắm đâu có lỏng đi tí nào, cái ôm đâu có nhẹ đi, môi hôn đâu có bớt cuồng nhiệt.. nhưng sao.. em lại.. lại như thế nào.. lại ích kỉ.. vì em hoang mang.. vì em ám ảnh khi trong đầu em hiện ra hình ảnh anh môi ấp tay kề..nhưng em..chỉ là... từng là " người yêu" anh, giờ cô ấy là vai chính, em về vai phụ. Vai phụ thì có quyền gì mà ghen tuông, mà đòi hỏi, vai phụ thì.. mãi mãi chỉ là phụ thôi. Em giờ mới hiểu được người đống vai phụ họ tủi thân và có một sự nhẫn nhịn đễn mức nào, em thật khâm phục...
Không đang tâm để anh bên người nhưng cũng không muốm cuộc tình hai người xảy ra dang dở gì.Em sợ.....sợ người mới sẽ bắt nạt anh.....sợ người mới không đủ kiên trì vs anh....sợ anh không tình cảm vs người mới....sợ amh sẽ buồn nhớ mong cô ý..em thật bao đồng phải k anh.?
Em chỉ biết đứng bên lề cuộc sống của anh, nhìn và ngó,em vốn dĩ chẳng kiên trì bao giờ vậy mà giờ kiên trì đến kì lạ, à hoá ra " khi bạn yêu người nào đó thật lòng bạn mới biết sức chịu đựng của mình thật là trâu bò," em với anh vẫn là những con người ích kỉ, phàm là người thường lên hai đứa mình vẫn là.. "yêu bản thân mình nhất
Em từng rất ghét, khinh bỉ những con người chia tay lên mạng kể lể, hay gào rú khóc, hay đây nghiến dằn vặt đối phương, em từng ghét và cho họ thật tầm thường. Nhưng không, em sai rồi, người tầm thường và đáng khinh nhất là em, không đủ dũng khí buông bỏ, cũng không đủ dũng khi đấu tranh, không dám tiến xa nhưng lùi lại thì lại đau thắt lòng, không thể trân trọng thứ tình yêu cũng không thể đang tâm trao nó cho người khác.em - thật xấu xa mà. 
Sự thật là chúng ta chẳng thể quên nhau. Dù có quên nhưng vô tình sẽ có lúc nhớ. Hi vọng anh nhớ về em là một thứ gì đó tốt đẹp. Không cần nghiĩ em yêu anh nhiều như thế nào chỉ cần nghĩ em yêu anh chân thành là đủ. Bắt em buông bỏ em làm được nhưng.... quên... thì em không làm đươc. Em vốn tham lam mà, chỉ muốn giữ chứ không muốn cho đi....nhất dịnh không muốn cho đi. Cảm giác im lặng khép mình lại với em thật đáng sợ. Em thấy mình cô đơn và mỏng manh lắm khi chỉ biết nằm nhìn chằm chằm chằm điện thoại tay ấn ấn rồi lại xóa xóa. Thật là nói thì dễ mà làm sao khó quá.
Mong cho may mắn luôn ở bên anh, mong cho mọi thứ tốt đẹp bên anh. Không thể ở bên anh nhìn anh sống và cười thật là em không can tâm. Nhưng xin hãy cho em có thể để trong lòng được không? Không thể cùng anh làm lên hạnh phúc thì mong anh bên cô ấy được hạnh phúc vui vẻ trong ngày sắp tới. Không dám nói là em sẽ giữ thứ tình cảm này để đến hết cuộc đời. Nhưng sẽ hơi lâu một chút cho đến khi...em gặp được người mới. Chúc anh của em " bình an vui vẻ ". Đi đi anh nhé, em sẽ không là người thứ ba đơn phương nữa bên anh nữa