Ads 468x60px

Thứ Hai, 29 tháng 2, 2016

Nhớ!!...

Hôm nay là ngày 29/2/2016 nghe bảo 4 năm mới có một lần đó anh. Ngày ni là con gái tỏ tình con trai gì đấy, hay em cũng tỏ tình với anh nhỉ. Nhớ lại hơn năm năm trước thì anh tỏ tình em mà, giờ em tỏ tình lại chắc là bị từ chối cái chắc rồi hè. :D


Hôm ni không biết sao em nhớ anh da diết ấy, khóc nức lên tim cảm giác đau như hồi mới biết anh phản bội ấy, cái cảm giác thật kinh khủng sao tự nhiên hôm nay nó lại ùa về bất chợt vậy. Cuộc sống này chi mà buồn cười quá vậy, người ta cố quên rồi không chịu cho quên là sao. Nhớ nó mệt mỏi lắm có phải đơn giản gì đầu chứ. 
À anh còn nhớ cái hộp trên không, ùi nhận món quà này về em vui giữ hôm ni em lấy nó ra tỏ tính với anh đó. Tuy nhiên nỗi nhớ của em về anh gấp trăm ngàn lần cái hộp hoa với sao anh xếp nhé, nhớ đến đau thót cả tìm, nhớ đến nỗi ước gì xách xe chạy qua nhà anh mà gọi anh xuống gặp một chút thôi cũng được. Nhưng sao giờ em không còn bất chấp như trước nữa nhỉ, đúng là cái gì nó cũng có một cái giới hạn của nó phải không anh. Sống phải biết giới hạn và chừng mực như vậy mới sống tốt, nhưng sao hôm nay em muốn buông thả cảm xúc quá, em muốn được gặp anh anh có biết không hả rin, muốn hét lên thật to là em nhớ anh đến mệt lắm anh biết không. Sao cứ phải như thế chứ, hôm nay cảm thấy bực bội làm sao, anh có đọc anh có buồn kệ anh chứ em chịu hết nỗi rồi đó, lâu vậy rồi mà cứ ngỡ như hôm qua cảm thấy thật bực mình cơ chứ, gét trời lạnh gét cảm giác này, thật nhức nhối.

Thứ Ba, 16 tháng 2, 2016

Xa...!

Từ khi anh có cô ấy, đó là lần cuối cùng em vào trang cá nhân của anh, chưa bao giờ e đủ dũng khí để nhìn anh hạnh phúc bên người ta. Lòng nặng trĩu, đau khổ vì không thể lại gần hơn được nữa, không thể nt không thể gọi đt để hỏi thăm anh dù một dòng tin một chữ nào.


Khi nghe tin anh bị tai nạn em thấy mình thật bất lực, em ghen tỵ với cô ta, bởi em không có quyền để chăm sóc anh một lần, không có quyền chạy ra chạy vào ngang nhiên trước mặt mẹ anh và nội anh. Em cảm thấy mình như một con ngốc, cứ cố gắng quan tâm anh như một điều vô nghĩa vậy, nhiều lúc em cũng gét tất cả mọi người xung quanh, tại sao cứ cố gắng cho em biết anh đang sống ra sao, em thực không muốn mình bất lực như vậy, quen nhau năm năm và giờ chúng ta chia tay được 10 tháng rồi anh à. Em biết anh vẫn nhớ về em, nhưng đó chỉ là quá khứ thôi, còn hiền tại thì anh đang yêu cô ấy, em cũng không biết cuộc sống tình yêu của anh với cô ấy như thế nào, em hầu như là không quan tâm, chỉ mong anh được vui vẻ và hạnh phúc. Nhiều lúc em nghĩ không hiểu sao mình lại tử tế như thế, nhưng em thật lòng mong muốn như vậy, nhiều lúc em ghen tỵ lắm anh, nhiều lúc chỉ cần anh vẫn nhớ em vẫn lâu lâu nói với em đôi câu em cũng bỗng thấy vui. Nhưng em cũng không có hy vọng gì đâu nên anh yên tâm đi nhé, em 26 tuổi anh cũng 26 tuổi chúng ta đã thừa để chính chắn trong mọi chiện và trong các mối quan hệ. Hiện tại có người theo đuổi và tán tỉnh em, nhưng sao nhiều lần đi với người ta về trong lòng em không thể dấu nỗi cảm xúc vì nhớ anh, em cũng thấy có lỗi với họ lắm, có lẽ em chưa sẵn sàng anh à, em cũng không muốn mình bơ vơ giữa biển người đâu, nhưng nhớ anh mà em phải giả vờ mình đang nhớ nhà để được khóc thoải mái mà chả ai biết. Em thực sự ghét cảnh không thật lòng này, bởi lẽ sự dối trá sẽ giết chết con người này, người hay cười cười nói nói và lâu lâu bực bội vô cớ.
Cuộc sống luôn thay đổi theo chiều hướng tích cực, em không muốn mình biến đổi theo chiều hướng ngược lại anh biết chứ. Hôm trước em có đi xem "thầy" thầy bảo đáng ra 24 tuổi e đã lập gia đình rồi, tại sao vẫn chưa, đúng là thầy tài thật em cũng không kể chuyện quen ai cả thầy bảo em có một mối tình 4 -5 năm nhưng con yêu người ta nhiều bao nhiêu người ta sẽ phụ con bấy nhiêu, chẳng lẻ em tốt vậy mà người ta không biết sao, sao lại tệ với em chứ. Nhưng những lúc suy nghĩ vậy em cũng thầm cảm ơn vì anh đã ra đi để em được trưởng thành hơn, em không còn chung thủy với ai khác như với anh, không ngờ nghệch không yêu hết mình, bởi trong em luôn mang một chữ "SỢ" em sợ đủ điều vì có lẽ em đã bị tổn thương quá nhiều anh biết không. Đến tận bây giờ em cũng như chúng ta vừa mới dừng lại nhiều lúc em còn nghĩ anh với em đang còn quen nhau, quen theo một nghĩa mà chỉ hai chúng ta biết. Nhưng như thế sẽ không tốt đâu anh, bởi lẽ ở bên một người nhớ về một người cảm giác nó tội lỗi lắm, em cũng vậy nên em không muốn anh như thế, hãy hạnh phúc trọn vẹn nhất đi anh, cho dù bao nhiêu chuyện xảy ra giữa chúng ta em cũng gét anh, bởi em biết điều chúng ta không thể đến với nhau nữa cũng là do cả hai đã mờ nhạt, vì chúng ta quen nhau 5 năm cơ mà thời gian tính ra nó cũng dài đủ để không còn có gì mới mẻ giữa hai đứa. 
Dạo này em thấy anh cũng khác xưa nhiều, từ bề ngoài cho đến cách yêu thương quan tâm người khác, em cũng cảm thấy rất mừng, bởi lẻ khi anh biết quan tâm người khác là anh đã biết quan tâm mình rồi, đừng sống một mình nhé anh đừng như lúc quen em, hãy tốt hơn thế cho dù em có còn gen tỵ với cô ta. Khi mình đã lựa chọn đường đi cho mình rồi, thì nên vứt bỏ quá khứ đi, mặc dù em nói rất hay nhưng em vẫn đang cô để làm điều ấy thật tốt.
Một ngày xa ...! Làm em suy nghĩ nhiều, em đã khác xưa, chững chạc và không yếu mềm, dù có hay khóc nhưng em sẽ có một người mới họ sẽ lau khô nước mắt cho em cho dù em đang khóc về chuyện của chúng mình.