Ads 468x60px

Thứ Hai, 31 tháng 8, 2015

Tại sao sống lại cứ phải giả tạo cảm xúc của mình?

Tại sao không thể an yên, tại sao lòng lại nhiều sóng? Tại sao sống lại cứ phải kìm nén cảm xúc của mình?


Trưởng thành không phải là học cách chấp nhận thực tế. Học cách chấp nhận sự thật, chấp nhận thực tế chỉ là quá trình của sự trưởng thành.
Ngày hôm nay tôi biết mình trưởng thành khi mọi nỗi buồn đau thất vọng được gói gém cất vào một nơi trong tâm hồn. Khi mà thật sự rất nhớ một ai đó, tim thật sự rất đau nhưng nước mắt chỉ vừa đến lại đi ngay. Lời vừa muốn cất lại trôi tuột ngay vào khoảng không vô định.
Không còn có thể khóc như một đứa trẻ, không còn có thể muốn làm gì thì làm, không còn được phép nuông chiều cảm xúc của mình. Ta hiểu mọi thứ là vô thường, sao còn ôm phiền não. Ta biết tất cả là duyên, tất cả là nghiệp. Ta hiểu hết nhưng ta vẫn chưa chấp nhận là nghiệp hay là duyên.
Có lẽ giai đoạn 25-27 là giai đoạn chênh vênh nhất của một người con gái. Không còn quá trẻ để vui đùa như những cô nàng đôi mươi, bắt đầu thấy gánh nặng của việc lập gia đình. Cũng chưa đủ chính chắn, chưa nếm đủ mùi đời để có thể có thể chấp nhận vạn sự tuỳ duyên như những nàng 30.
Ta vừa biết trân trọng bản thân nhưng cũng vừa lo sợ tuổi tác ngày đang nhiều lên. Ta bắt đầu nhận được những cánh thiệp hồng, facebook của ta bắt đầu xuất hiện nhiều những hình ảnh em bé sơ sinh, Bắt đầu xuất hiện nhiều tổ ấm nhỏ xinh hạnh phúc. Rồi ta chạnh lòng, bao giờ thì tới lượt mình. Giai đoan này quả thật rất dễ chạnh lòng, rất dễ buồn mà cũng dễ qua. Còn tới 30 mọi cảm giác chắc cũng đã đủ số năm để làm nó chai lì. Lúc đó tảng băng đã hoá đá rồi, nước mắt cũng không còn đủ nóng để làm tan nữa.
Tới giai đoạn này cảm thấy xung quanh ta rồi bản thân ta ai cũng sống thật giả tạo. Bởi nhiều người che dấu cảm xúc giỏi quá. Mà với ta dôi khi, che giấu cảm xúc, cũng là một dạng của giả tạo, giả tạo tinh thần.
Cái cảm giác này còn khó chịu hơn tất cả. Cảm giác lưng chừng, lưng chừng mà còn chênh vênh.

Thứ Hai, 24 tháng 8, 2015

Đôi khi nhân duyên tới bên đời ta nhẹ như một cơn gió thoảng...


Có những nhân duyên tới bên ta vô tình ta không hay biết,có những khoảnh khắc làm thay đổi cả một cuộc đời, làm đôi môi một cô gái khẽ tươi tắn.


Em sợ nhất là thứ tình cảm kéo dài mãi cả khoảng tuổi xuân của đời người thế mà chẳng nên đôi, thứ tình cảm đáng sợ đó vĩnh viễn khắc một vết thật sâu vào tim cả hai, dù đúng dù sai thì tình cảm đó cũng đã kết thúc, đóng lại một đoạn tình cảm từng khắc cốt ghi tâm. Em đã từng nghĩ mình sẽ chẳng còn thể nào vươn mình đứng dậy sau cả một chặng dài đổ vỡ nữa, em tự vùi mình vào những ký ức xưa cũ, tự mình huyễn hoặc về tình cảm của anh, níu kéo chút tàn vương hơi ấm anh quanh đây.
Có lẽ cô gái nào từng trải qua những đổ vỡ sẽ thấu rõ nhất cảm xúc này. Sau tất cả yêu thương, những câu hứa hẹn. lời thề cũng chỉ là sự lạnh lùng của anh buông tay em ra đi trong một ngày mưa phùn rét đẫm hương hoa sữa. Những tháng ngày u ám vật vã tưởng chừng như kéo dài không bao giờ dứt, một tháng, hai tháng,...rồi một năm, cứ thế thời gian thì cứ trôi về trước mà tim em thì vẫn lỳ lợm đứng lại ở quá khứ - một quá khứ bụi bặm tưởng chừng như những vết xước đó đã hóa thành những vệt rêu xanh theo năm tháng.

Thế rồi em nhận ra có lẽ nếu mình không thể buông xuôi thì nên cứ làm theo trái tim mách bảo, đứng lại và chờ đợi anh một lần nữa, chờ anh bất chợt ngoảnh lại nhìn về phía em, chờ đôi bàn tay sẽ lại đan khẽ vào nhau như ngày nào...Em đã sống như thế, chỉ tồn tại và thu mình lại như cái vỏ ốc trống rỗng, ngày qua ngày gặm nhấm từng nỗi đau như thế.




Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2015

Đừng lo, em ổn...


Em nhận ra rằng em chẳng cần là cả thế giới của ai, cũng chẳng cần ai cho mình thứ tình cảm to lớn như cả vũ trụ này... Em chỉ ước anh đừng quên mình từng yêu nhau, một chỗ rất nhỏ trong tim anh thôi cũng đủ. Em sẽ nhớ thay cả phần của anh, anh nhé! Để anh để dành thương nhớ cho người con gái anh đang yêu! Đừng làm tổn thương cô ấy anh nhé, em tin chắc cô ấy cũng hẳn là một cô gái đáng yêu!

Vậy là mình chia tay nhau. Lâu chưa anh? Từ khi anh bắt đầu hướng trái tim mình về phía không em... hay ngay từ đầu nó đã chia thành nhiều hướng! Em không biết...hoặc nếu biết rõ thì em cũng sẽ không (chịu) tin đâu anh!
Em vẫn nghĩ về anh, nhớ anh nhiều lắm, hơn những gì em có thể nói, hơn những gì chính em có thể hiểu được.. Em thấy lòng mình buồn lắm! Dù vậy em cũng không biết liệu mình có phải là đã yêu anh không, yêu anh đến tận bây giờ?
Anh à, em không gọi tình cảm này là chờ đợi, vì dù em có mãi yêu anh yêu nhiều như thế nào đi nữa em cũng không đủ dũng cảm để giữ anh lại cho mình, hay anh có quay lại thì cũng không thể hàn gắn hết những vỡ nát trong em mà! Vậy nên, cứ cho là chúng ta nông cạn, mình vội vàng thôi anh. Anh đã chọn hạnh phúc khác, không chỉ quay lưng về phía không em mà anh đã rời hẳn con đường cũ, chọn lối đi rực rỡ hạnh phúc cho mình rồi thì tại sao hôm nay em phải một mình lạc giữa những bão giông bế tắc, những câu hỏi giữa chừng..rơi trong nghẹn ngào, dằn vặt! Sao vậy anh? Em phải nhớ hay tiếp tục... giả vờ quên?  Anh không nhớ em sao?
Nhưng tất cả chỉ là em giả thuyết, ảo tưởng... anh không nhớ em đâu!
Để có được hạnh phúc là phải chịu được khổ đau. Nhưng em đâu thể chọn cho mình cách đau đớn vì anh để kiếm tìm hạnh phúc! Đó là thứ tình yêu hay hạnh phúc mà thiên hạ ảo tưởng sao? Không,vì anh đâu có yêu em!
Em không trách anh đâu, chưa bao giờ cả...thật lòng một người con gái chẳng thể nào giận nổi người họ yêu đâu anh. À, thế ra là em yêu anh! Yêu đến lặng thầm, yêu trong đau đớn, yêu nghẹn ngào dằn vặt..thế mà vẫn yêu. Đây ..là tình yêu sao? Không! Có chăng là em cố chấp, lý tưởng hóa tình cảm của chính mình, cố làm cho nó bất diệt đấy thôi! Thật ra cũng không nhiều lắm đâu chỉ là chưa bao giờ em cố quên anh cả! Chẳng sâu sắc gì đâu chỉ là...nhớ tự nhiên và thương như vốn vậy!
Em có đúng không? Hay em sai rồi! Anh hứa sẽ mãi bên em cơ mà "Đôi môi này là của em, đôi mắt này cũng là của riêng em thôi nhé!" "Ừ!" "Anh hứa rồi đấy nhé!"... từng giọt kí ức chảy tràn trái tim em.. tù đọng... không thể thoát ra ngoài mi mắt. Em ngốc lắm phải không! Chỉ biết lặng nhìn anh đổi thay, dù đau đớn lắm nhưng khi anh đã cho người khác cơ hội yêu thương anh chính đáng thì em biết em đã mất anh yêu thật rồi. Chẳng cần giải thích, chẳng cần quan tâm em-là-ai... Thì thật ra em có còn.. là-ai với anh nữa đâu!
Nếu như em bớt ngốc đi một chút, em người lớn hơn để biết được yêu nhau thì phải như thế nào anh nhỉ? Nếu như em hiểu được "yêu" là gì thì em có mất anh không? Nếu như ngày ấy em chọn cách níu kéo thì em có mất anh không? Anh đã từng yêu em đúng không?

Thật ra em biết từ lâu cả tâm hồn em cũng chẳng còn là của em nữa, tim em vẫn run lên chỉ chờ được anh vỗ về mà òa khóc đấy anh biết không? Nhưng nếu thời gian có quay ngược lại em cũng sẽ để anh ra đi. Nếu như anh chưa bao giờ bỏ rơi em, nếu anh chưa bao giờ khiến em đau khổ.. nếu cứ mãi yêu thương và quan tâm em có lẽ em vẫn trẻ con lắm, vẫn mít ướt và yếu đuối lắm! Anh à, cho đến khi em biết mình mất anh thật rồi em mới hiểu em yêu anh đến như thế nào, đến khi mất anh rồi em mới biết tình yêu có màu gì...Anh tin không? Là màu đôi mắt anh đấy! Dù đau đớn nhưng em vẫn sợ lắm nếu một sớm mai nào tới, em thức giấc với suy nghĩ đầu tiên không hướng về anh...em sẽ như thế nào đây?
Sẽ mất luôn cái quyền nhớ anh, sẽ không cả cái cái quyền tự do yêu anh trong thâm tâm mỗi ngày nữa sao! Vậy là em phải yêu người khác, sẽ phải nhớ một người khác sao? Hững hờ và nhạt nhẽo lắm, sao em có thể dành cho mình một tình yêu như vậy được! Em nhớ anh! Nhớ đến chừng nào em có thể! Đừng buồn nhé anh yêu nếu ngày nào đó anh vẫn thấy em đi ăn một mình, đừng xót xa nhé anh vì giờ đây em cũng hiểu được rồi! Em nhận ra rằng em chẳng cần là cả thế giới của ai, cũng chẳng cần ai cho mình thứ tình cảm to lớn như cả vũ trụ này... Em chỉ ước anh đừng quên mình từng yêu nhau, một chỗ rất nhỏ trong tim anh thôi cũng đủ. Vì tim em bị anh chiếm đóng cả rồi!.. Em sẽ nhớ thay cả phần của anh, anh nhé! Để anh để dành thương nhớ cho người con gái anh đang yêu! Đừng làm tổn thương cô ấy anh nhé, em tin chắc cô ấy cũng hẳn là một cô gái đáng yêu!

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2015

Dù có quên nhưng vô tình sẽ có lúc nhớ...

"Em nghe người ta nói mãi về người thứ ba là xấu xa, là phá hoại hạnh phúc người ta. Mà sao họ không dạy cách làm thế nào để tim mình ngừng yêu một người trong vất vả đến vậy" Người thứ ba - ba từ em nghĩ sẽ chẳng bao giờ em cho nó vào trong từ điển sống của mình, vậy mà một ngày bất chợt, em lại rơi vào, tự nhiên đến đau lòng,... tự bao giờ em...chẳng phải là em nữa ...
Thứ cảm giác từ người yêu chân chính trở thành kẻ thứ ba đơn phương thật là khó thở. Thứ cảm giác tức nơi nồng ngực trái nghẹn..nói như thế nào nhỉ, à thì ra là thứ cảm giác " không cam lòng". Buông bỏ không phải là cố bắt mình quên đi hồi ức, buông bỏ để bản thân không còn bấn loạn. Buông bỏ để trả lại anh về với dòng đời, nhường anh cho yêu thương khác hơn em. Chia tay không đáng sợ, đáng sợ là khi chia tay mà tròng lòng in đậm chứ chẳng thể mờ đi, vẫn khao khát yêu đương, vẫn khao khát dục vọng... em thật tầm thường phải không anh? Bàn tay anh nắm đâu có lỏng đi tí nào, cái ôm đâu có nhẹ đi, môi hôn đâu có bớt cuồng nhiệt.. nhưng sao.. em lại.. lại như thế nào.. lại ích kỉ.. vì em hoang mang.. vì em ám ảnh khi trong đầu em hiện ra hình ảnh anh môi ấp tay kề..nhưng em..chỉ là... từng là " người yêu" anh, giờ cô ấy là vai chính, em về vai phụ. Vai phụ thì có quyền gì mà ghen tuông, mà đòi hỏi, vai phụ thì.. mãi mãi chỉ là phụ thôi. Em giờ mới hiểu được người đống vai phụ họ tủi thân và có một sự nhẫn nhịn đễn mức nào, em thật khâm phục...
Không đang tâm để anh bên người nhưng cũng không muốm cuộc tình hai người xảy ra dang dở gì.Em sợ.....sợ người mới sẽ bắt nạt anh.....sợ người mới không đủ kiên trì vs anh....sợ anh không tình cảm vs người mới....sợ amh sẽ buồn nhớ mong cô ý..em thật bao đồng phải k anh.?
Em chỉ biết đứng bên lề cuộc sống của anh, nhìn và ngó,em vốn dĩ chẳng kiên trì bao giờ vậy mà giờ kiên trì đến kì lạ, à hoá ra " khi bạn yêu người nào đó thật lòng bạn mới biết sức chịu đựng của mình thật là trâu bò," em với anh vẫn là những con người ích kỉ, phàm là người thường lên hai đứa mình vẫn là.. "yêu bản thân mình nhất
Em từng rất ghét, khinh bỉ những con người chia tay lên mạng kể lể, hay gào rú khóc, hay đây nghiến dằn vặt đối phương, em từng ghét và cho họ thật tầm thường. Nhưng không, em sai rồi, người tầm thường và đáng khinh nhất là em, không đủ dũng khí buông bỏ, cũng không đủ dũng khi đấu tranh, không dám tiến xa nhưng lùi lại thì lại đau thắt lòng, không thể trân trọng thứ tình yêu cũng không thể đang tâm trao nó cho người khác.em - thật xấu xa mà. 
Sự thật là chúng ta chẳng thể quên nhau. Dù có quên nhưng vô tình sẽ có lúc nhớ. Hi vọng anh nhớ về em là một thứ gì đó tốt đẹp. Không cần nghiĩ em yêu anh nhiều như thế nào chỉ cần nghĩ em yêu anh chân thành là đủ. Bắt em buông bỏ em làm được nhưng.... quên... thì em không làm đươc. Em vốn tham lam mà, chỉ muốn giữ chứ không muốn cho đi....nhất dịnh không muốn cho đi. Cảm giác im lặng khép mình lại với em thật đáng sợ. Em thấy mình cô đơn và mỏng manh lắm khi chỉ biết nằm nhìn chằm chằm chằm điện thoại tay ấn ấn rồi lại xóa xóa. Thật là nói thì dễ mà làm sao khó quá.
Mong cho may mắn luôn ở bên anh, mong cho mọi thứ tốt đẹp bên anh. Không thể ở bên anh nhìn anh sống và cười thật là em không can tâm. Nhưng xin hãy cho em có thể để trong lòng được không? Không thể cùng anh làm lên hạnh phúc thì mong anh bên cô ấy được hạnh phúc vui vẻ trong ngày sắp tới. Không dám nói là em sẽ giữ thứ tình cảm này để đến hết cuộc đời. Nhưng sẽ hơi lâu một chút cho đến khi...em gặp được người mới. Chúc anh của em " bình an vui vẻ ". Đi đi anh nhé, em sẽ không là người thứ ba đơn phương nữa bên anh nữa

Thứ Hai, 20 tháng 7, 2015

Chúng ta đừng im lặng nữa được không anh...?

Guu.vn - Nếu thực sự yêu một người, chúng ta sẽ phải đi đến tận cùng của cảm xúc. Thương tận cùng, yêu tận cùng, mong nhớ tận cùng, rồi khi tất cả đổ vỡ, chúng ta sẽ đớn đau tận cùng...

Em đã im lặng trong một khoảng thời gian quá lâu, im lặng vì sự ra đi của anh quá đột ngột và đau đớn. Anh nghĩ em nên làm gì, than thở trên mạng xã hội, khóc lóc với đám bạn thân, hay thu mình trong góc tối? Em đã không làm gì cả, em đã im lặng cho tới một ngày, em giật mình thức giấc giữa đêm lạnh chỉ vì nỗi nhớ anh quá da diết.
Ngày anh rời khỏi em, em đã chẳng thể làm gì hơn ngoài việc tự trấn an bản thân rằng dù thế nào em cũng sẽ vượt qua được. Nhưng tới bây giờ, em nhận ra rằng, vượt qua chuyện đó không phải là điều quan trọng vì thứ duy nhất em có thể làm lúc này là cố gắng lục lọi ký ức về anh trong vùng sáng của những thứ anh bỏ lại. Trong vùng sáng đó, em nhìn thấy anh, em nhìn thấy em và chúng mình đang hạnh phúc. Hạnh phúc vì em biết mình yêu nhau rất thật.
Nhưng ngày tháng đó đã vĩnh viễn không ngoảnh đầu lại, anh đã có người mới, nghe đâu anh đang hạnh phúc. Anh không có lỗi khi hết yêu em, chỉ vì tình yêu em dành cho anh vẫn trọn vẹn. Em cũng sẽ không nói dối, rằng khi biết anh đang yên ổn thì em sẽ mỉm cười hạnh phúc, vì sự thật là trong em đang dần tan vỡ.
Anh à, nếu được quay lại, em vẫn sẽ không một giây nào hối hận vì đã đem lòng thương anh. Yêu thương và không lời trách móc. Nếu thực sự yêu một người, chúng ta sẽ phải đi đến tận cùng của cảm xúc. Thương tận cùng, yêu tận cùng, mong nhớ tận cùng, rồi khi tất cả đổ vỡ, chúng ta sẽ đớn đau tận cùng...

Thứ Năm, 16 tháng 7, 2015

Anh có tò mò sau khi mình chia tay em đã làm những gì không...?

Em không giống như những cô gái khác chọn nước mắt để níu giữ người con trai của mình. Em chọn mạnh mẽ anh ạ. Mạnh mẽ theo cách của riêng em. Mạnh mẽ để anh thấy anh đã từng yêu một người tuyệt vời như thế nào?

Trong tình yêu, ai yêu nhiều hơn người đấy sẽ đau hơn, ai nói chia tay trước người đó sẽ chủ động hơn. Em yêu anh nhiều hơn anh yêu em và cũng là người được nghe anh nói câu " Anh muốn chia tay ". Nhưng như thế thì sao hả anh? Ít nhất em cũng dám sống thật với những cảm xúc của mình có để em không bao giờ phải ân hận. Trên thế gian này điều tồi tệ nhất là không tìm thấy một người để ta yêu hết mình đấy, anh có biết không?
Hậu chia tay, em tự đi tự về. Những con đường dài và miên man gió mà ngày nào ta cũng đèo nhau qua đã trở thành quen thuộc với em. Em nghe thấy mùi hương từ những bông hoa dại mọc chìa ra bên đường.Em trở nên yêu đời hơn, em trong loại ớt mà em thích ăn, mà anh thường nhắc em là không được ăn đau dạ dày và hay chọc ăn nhiều rồi ghen anh không chịu nỗi. Em thấy lòng chợt bình yên. Tự nhiên em thấy yêu cuộc sống giản dị này vô cùng.
Em giành ngày nghỉ cuối tuần để đi cùng nhóm bạn đi khắp mọi nơi và làm những việc có ích, đi đến đâu mà em muốn không phải báo cáo, và cũng không còn ai quan tâm em làm gì đi đâu nhưng em thấy thoải mái và vui vẻ hơn hẳn chứ không phải ôm nỗi buồn cô đơn vì thấy một mình như lúc chúng ta còn yêu. 
Em biết tự chăm sóc bản thân và thường xuyên gọi cho gia đình hơn. Ngoài anh ra, em còn nhiều điều để thương yêu lắm. Em còn trẻ, em còn cả một tương lai phía trước. Đôi chân này không cho phép em ngồi một chỗ để khóc lóc đau lòng hay vội vã đi tìm tình yêu mới như để lấp khoảng trống của anh. Em thấy vẫn lạc quan lắm. Em tin tình yêu là thứ đẹp nhất mà cuộc sống đã ban cho con người. Nên tình yêu không thể chỉ gói gọn giữa anh và em được. Em không trách anh cũng không trách nhân duyên của mình. Em hiểu cái gì cũng có những ý nghĩa riêng của nó.
Em chỉ sợ rằng anh lại lo sau khi chia tay cô gái mong manh như em sẽ u sầu thảm thiết và không thể vượt qua. Em không giống như những cô gái khác chọn nước mắt để níu giữ người con trai của mình (tuy nhiên thời gian đầu em cũng yếu đuối nhưng đó là cách để em được thể hiện một tình cảm cuối cùng với anh). Em chọn mạnh mẽ anh ạ. Mạnh mẽ theo cách của riêng em. Mạnh mẽ để anh thấy anh đã từng yêu một người tuyệt vời như thế nào.
Gặp nhau rồi yêu nhau là định mệnh. Vậy yêu nhau rồi chia tay có phải do duyên số? Dù câu trả lời ra sao em cũng không còn bận tâm nữa. Thời gian không làm em quên hết mọi thứ về anh nhưng cũng không làm em thấy nuối tiếc điều gì cả. Anh của ngày hôm qua đã tạo động lực cho em của ngày hôm nay. Nếu trên đường đời này có gặp lại anh, em nhất định sẽ nói với anh rằng: " Cảm ơn anh đã từng yêu em, cảm ơn vì đã chia tay em". Anh đã cho em thấy trong cuộc sống này còn rất nhiều điều giá trị. Trân trọng nó và sống hết mình với nó mới là điều đáng quý.
Anh có tò mò sau chia tay em làm gì không?
Em mạnh mẽ anh ạ - mạnh mẽ theo cách của riêng em!

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2015

Yêu anh chỉ toàn là tổn thương...

Hạnh phúc chợt đến chợt đi như cơn gió, đôi khi em cố gắng cách mấy cũng chẳng lý giải được vì sao em yêu một người chỉ nhận lấy tổn thương và hằng sâu khuất mắc trong chính tâm hồn mình...

Ai đó đã bảo đừng níu giữ những gì không đáng, hãy cứ để mọi thứ trôi theo dòng xoáy cuộc đời, nhất là trong chuyện tình cảm người nào nặng mang càng tự chuốc khổ vào mình.
Khi yêu nhau, những sai lầm nhỏ nhặt trong quá khứ ta đều không chú ý đến, em chỉ muốn yêu một người và chung bước cho đến tận về sau, nhưng hiện thực không là câu chuyện cổ tích, giấc mộng không thành, mọi yêu thương xưa giờ hiện hữu trong em là một nỗi đau mang bên mình đến cuối cuộc đời.
Khi em đón nhận tình yêu của anh, có mơ cũng chẳng dám nghĩ rằng cách anh bước ra khỏi cuộc đời em nhẹ nhàng đến thế...Em vẫn hay nhủ rằng: "Nhẹ nhàng giết chết một đời người..."
Nỗi đau mang vào tim quá nhiều lần, lặp lại cũng một cách chẳng khác gì nhau, thử hỏi xem ai mà không khủng hoảng tinh thần...em chẳng phải là thần kinh thép, che giấu tài tình đến đâu cũng có giới hạn cho bản thân.
Tình yêu không phải là thứ mà mang đi bày vẻ, đau khổ thì cắn răng chịu đựng, giấu kín trong lòng, để giờ phải chiều lòng người ra đi, xem nhau như chưa từng quen biết...Thật ra em giờ sống thanh thản lắm, chẳng cần ai thấu hiểu, càng không muốn giải bày, tình yêu của chúng mình tan vỡ không phải lỗi tại anh cũng chẳng phải tại em, là vì trong cuộc tình này từ lâu chỉ còn mình em yêu anh và tình yêu của em lại chẳng vượt qua nổi hiện thực phũ phàng này.
Chẳng hơn thua, càng không muốn phải đấu tranh làm phiền anh vui nơi hạnh phúc mới, tình yêu càng đơn giản bao nhiêu càng hạnh phúc bấy nhiêu, anh đã đẩy bao niềm yêu thương vào hố sâu không lối thoát để vội vàng nắm đôi bàn tay ai khác, nhanh đến không ngờ. Chuyện chúng mình với em chẳng còn gì để nghĩ đến nữa, vỡ rồi hàn gắn cũng chỉ càng làm gượng ép nhau thêm.
Em sẽ lạnh lùng như cách anh rời bỏ em...Anh đã không hề hay biết anh "đã từng" có một người con gái yêu anh chân thành, nguyện bên anh vượt qua thăng trầm cuộc sống, hạnh phúc anh không trân trọng em càng không muốn sống mãi cùng tình cảm đau thương đã trao anh.
Chúng ta đã không chung đường - người - em - yêu.

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2015

Mất em, anh có còn hạnh phúc không?

Mất nhau rồi, anh có ổn không? Mất em rồi, anh có còn hạnh phúc không?
Nhiều đêm em thấy tim mình trống hoác, nỗi buồn cứ ủ mầm bén rễ và bật khóc ngon lành; muốn nhắn hỏi thăm cuộc sống của anh bây giờ thế nào. Nhưng ngày duyên cạn, tình rời đi mất, em đã không còn cho phép mình đặc quyền ấy nữa anh à! 
Anh bảo rằng mình bên nhau đủ rồi. Chỉ là đủ thôi sao anh? Hóa ra có những người, có những cuộc tình chỉ dừng lại ở chữ đủ, không hơn không kém. Thương đủ, yêu đủ, dằn vặt và đau khổ đủ, lúc đó tự khắc họ sẽ buông. Giống như anh.


Có lẽ vì yêu thương em dành cho anh quá nhiều nên chưa bao giờ anh sợ mất em, vì anh biết không đời nào em sẽ buông tay anh. Anh luôn chủ động, còn em luôn trong tâm thế người bị động. Em ngoan ngoãn một cách vô điều kiện, cả khi anh đòi chia tay em cũng chỉ biết lặng im và gật đầu. 
Thương yêu một người vốn dĩ không dành cho mình đâu phải là điều buồn nhất anh nhỉ. Điều buồn hơn hết là sau những dằn vặt và nước mắt, em vẫn còn quan tâm đến cuộc sống của người ta. Rằng anh ấy có hạnh phúc không? 
Ngày đó em đã mất rất nhiều thời gian để có thể yêu thương anh nhiều như vậy thì bây giờ em phải đánh đổi lại chừng ấy thời gian để quên đi anh. 
Đến bây giờ em vẫn không tự trả lời được câu hỏi “Anh đã thực tâm với em được bao nhiêu phần”. Em không dám trả lời, càng không dám hỏi anh vì em sợ; sợ rằng tim em không đủ sức để chống đỡ những vụn vỡ ấy thêm một lần nữa.
Anh nhẫn tâm đạp đổ đi yêu thương mà chúng mình cùng vun đắp và quay mặt bước đi không nuối tiếc như vậy. Liệu rằng anh đã từng nghĩ đến cảm xúc của em hay chưa? Có lẽ em quá ngốc nghếch khi tin vào một người không nên tin. 
Sau bao nhiêu thương tổn và dằn vặt anh cứa vào tim em; chưa bao giờ em mong anh đừng hạnh phúc. Em không rộng lượng, cũng không vị tha cho người đã mang tim em bỏ vào đáy sâu. Em chỉ không muốn nhận thêm đau đớn nào nữa thôi.
Bây giờ, ngay lúc này, em chỉ tò mò không biết người ta sau khi rũ bỏ một yêu thương cũ thì sẽ đón nhận hạnh phúc mới như thế nào thôi. Anh hiểu chứ?

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2015

Câu chuyện tình cảm buồn của ai

Với blog tâm sự chia sẽ tôi không nói đầu đuôi câu chuyện như thế nào, mà sẽ đi trực tiếp vào kể cho các bạn nghe về câu chuyện tình yêu của tôi.




Tôi muốn viết nó ra tuy không phải là một cuộc tình đẹp hoàn hảo và có cái kết như ý, nhưng đó cũng cho là một cuộc tình một câu chuyện tình yêu tình cảm cũng khá hay so với tôi.

Tôi với anh bắt đầu quen nhau vào cuối hè năm 1 cách đây 4 năm trong thời điểm là chúng tôi bắt đầu với cuộc đời sinh viên. Tình yêu tình cảm cứ thế nó dành tiếp xúc nhau, anh một người con trai nhìn ngoài thì không được gì cả, người ốm và chỉ cao với mức cao trung bình, khuôn mặt không đẹp cũng không có vẻ dễ thương, nhưng được cái luôn vui tính. Ngày đầu chúng tôi gặp nhau cũng như các bạn khác trong lớp chỉ là tiếp xúc với các bạn mới, cũng vô tình buổi gặp mặt lớp đầu tiền của kỳ tân sinh viên. Anh xin tôi về với chiếc xe đạp nhỏ của tôi, đi trên những con đường lạ khác hẳn với quê của tôi, có quá nhiều thứ vòng vèo không làm sao mà nhớ được, khi chở a về tới nhà a liền chỉ đường cho tôi sau đó tôi đạp xe về, trong lòng lúc ấy cũng bình thường thôi. Nhưng nó cũng được xem như một cái duyên, một cái định mệnh cho chúng tôi được tiếp xúc và gặp nhau. Rồi những ngày tháng học hành cứ thế trôi qua, a bắt đầu biết để ý đến những cô gái xung quanh, tìm số và làm quen với các bạn nữ trong đó cũng có tôi. Tôi là một con người bình thường không có gì là nổi trội, vẻ ngoại hình bình thường và đậm chất một cô con gái nhà quê hiền dịu với mái tóc đen dài ống ả thẳng và dày, mặc đồ không quá kính cũng không quá lỗi thời. Anh vào thời điểm đó không làm tôi thấy gì là nổi bật để để ý, cứ thế đi học và về nhà không nói chuyện không truê đùa với quá nhiều người, thời điểm ấy tôi còn nhút nhát, sau khi cuộc sống sinh viên dần dần tập quen thì có thêm bạn. 

Cũng đúng thời điểm anh bắt đầu nhắn tin giả danh một ai đó để tán gẫu, lúc đầu tôi nghĩ anh cũng chỉ tán tỉnh cho vui thôi, một đứa con gái được bạn khác giới nói chuyện vui vẻ mà ai không thích, cứ thế nhắn tin qua lại. Sau khoảng 4 tháng nói chuyện và tiếp cận nhau anh bắt đầu được lưu lại trong tôi, nhưng không phải là quá nhiều bởi lúc ấy tôi cũng đang có người cũng tán tỉnh như anh. Cũng không phải là sự lựa chọn gì cứ theo cảm tính mà làm thôi, thấy ai tốt với mình thì mình tốt lại với họ thôi. Rồi bắt đầu những cuộc hẹn hò đầu tiên, nhắc lại buổi hẹn họ đầu tiên nay tôi vẫn thấy buồn cười lắm, haizzz anh một con người ốm nhỏ đi chiếc xe Chaly, kiểu xe mà nhỏ nhắn những cũng có chút style 7h sáng như đúng hẹn anh tới đón tôi đi ăn sáng. Khi vừa bước lên chiếc xe nhỏ bé đó với thân hình múp múp tròn tròn của tôi đã che mất chiếc xe nhỏ bé đó, mọi người xung quanh đều nhìn và buồn cười, lúc đó tôi rất dị và quê nhưng mà không sao tôi cũng không cho a biết điều đó chúng tôi lại vi vu trên chiếc xe đến quán ăn. 

Ùi buổi hẹn đầu tiên mà đã gặp đứa bạn trong lớp rồi, ngại quá hai đứa ăn trong thẹn thùng ùi nói thẹn chứ tôi thấy a vẫn vô tư ăn uống tính a chắc cũng không phải là người nhiều tiền gì, bởi cách ăn uống của a thấy rất tiết kiệm. Còn tôi bởi món ăn không hợp nên ăn không hết, tôi thấy cũng rất phí chúng tôi là sinh viên mà, đồ ăn cũng hơi mắc vào thời điểm đó, nhưng tôi cũng không vì nghĩ vậy mà chén hết buổi ăn sáng :P. Rồi đó là buổi hẹn đầu tiền trôi qua rất nhanh, tiếp tục sau đó là những buổi hẹn hò, nào là đi ăn kem, đi bộ mấy cây số cùng nhau ra đường Bạch Đằng chơi cũng không biết nói chuyện gì tôi thường hay kể về chuyện gia đình mình, còn anh chỉ mãi ngồi nghe, vào một hôm tôi liền thắc mắc về gia đình anh, dường như lúc ấy tôi khá quan tâm. Nhưng anh cũng không kể, tôi cố gắng tìm mọi cách thì anh kể gia đình mình chỉ có mỗi mẹ và nội, bố đã mất vào lúc a vừa mới sinh ra, tôi cảm thấy buồn vì đã làm a nhớ lại và buồn về chuyện gia đình mình, nhưng không phải vì vậy mà tôi khinh thường và xa lánh ánh, ngược lại đó là nguyên do đến bây giờ chúng tôi xa nhau chỉ vì một ai đó trong gia đình anh ấy, anh ấy đã quên răng khi tôi chấp nhận a ấy là tôi đã chấp nhận hoàn cảnh cũng như gia đình của anh.

Rồi mọi chuyện cứ thế trôi qua, bởi lúc đó chúng tôi chưa có ý định gì cho tương lai hay cùng bước bên nhau về cuối con đường, hai đứa cũng chỉ đang ăn bám gia đình mà thôi.Rồi cũng đã đến lúc kết thúc năm học đầu tiên, chúng tôi bắt đầu đến với khóa học Quân sự dành cho các học viên mới, khoảng này cũng khá hay. Bởi trước lúc nghĩ hè anh đã có ý định đi thi lại đại học và a thi theo ước mơ của mình là ngành nghề âm nhạc, a hát cũng khá được, trong lúc a đi tôi cũng luôn ủng hộ a, và dặn a đi về nhớ có quà cho em nhé. Anh vui vẻ đồng ý khi tôi bắt đầu ở quê vào để học quân sự khoảng thời gian đó anh đã tặng tôi mộ sợi dây đeo cổ, tôi cảm thấy rất vui và cũng khá hạnh phúc, bởi đó là người con trai đầu tiên mà mình yêu tặng quà cho mình mà thật lòng đến như vậy. Với câu chuyện tình cảm này tôi cũng không thể làm sao kể chi tiết được hết bởi cuộc tình nó kéo dài tận 5 năm bao nhiêu chuyện xảy ra giận hờn đủ kiểu, không thể nào mà tả lại hết được.

Khi kết thúc tháng học quân sự xong, chúng tôi trở về tiếp tục học hành ,à cái nhận lời yêu của a thì tất nhiên trước lúc về hè rồi ngày 24 tháng 6 năm 2010 và hôm nay tôi viết là 24/5/2015 chỉ còn 1 tháng nữa là chúng tôi có cái kỉ niệm tiếp theo, nhưng mà nó cũng không được theo kế hoạch nữa bởi a đã cố quên tôi và kết thúc chuyện tình cảm với tôi.
Thời gian cứ thế trôi qua, chúng tôi vẫn yêu nhau vẫn trải qua những ngày cại có, ngày vui vẻ ngày hạnh phúc bên nhau, đi du lịch cùng nhau ăn những món ăn mới lạ, cùng đi xem phim, cùng học cùng tốt nghiệp, và rồi cùng đi làm. 

Đến lúc bắt đầu để có một cái kết cho 1 cuộc tình dài và đậm sâu thì anh đã bỏ tôi mà đi, anh bảo gia đình anh rất quan trọng, anh không thể xa họ cũng không thể bỏ họ để chọn lựa một cái gì cho chính bản thân anh cũng như cho tôi một cái cuộc sống tươi đẹp sau này.Nhà anh có một bà nội khá khó tính, luôn bảo thủ và mê tín, a bảo a đã tìm mọi cách để làm cho nội hiểu và chấp nhận chúng tôi bởi tôi với anh cùng tuổi khắc tuổi. Thực tế đạo phật thì không có mê tín, nhưng người theo đạo phật đa số là mê tín, a giải quyết mọi việc bằng cách quên tôi và bảo tôi cũng nên quên anh đi, tôi đau khổ chết trong cái tình yêu mà đã bao nhiêu năm vun đắp, tôi không thể nào nghĩ có ngày anh và tôi xa cách, cho dù đã có lần a phản bội tôi, tôi cũng cho qua. Anh đã làm tổn thương tôi rất nhiều, anh không trải qua được một sự cảm giỗ nào trong cuộc sống, ừ thì nội khó nhưng giải quyết như vậy liệu a thấy vui và hạnh phúc, gia đình luôn là gánh nặng trong tình yêu. Tôi không chấp nhận điều mà anh muốn là quên nhau đi, tôi luôn cố gắng tìm mọi cách để nói cho anh hiểu rằng, anh à đã quá nhiều thời gian e dành tình cảm cho anh, anh đã là tất cả của e từ lâu rồi, giờ a bảo e quên a đi liệu ai có thể làm được điều đó hả ảnh. Anh có làm được không? tất nhiên cũng không rồi làm sao mà anh có thể quên em được, anh cũng đang đau khổ như tôi đau khổ, nhưng một thằng con trai giải quyết một vấn đề quan trọng như thế này chỉ vì không muốn cố gắng vì quá mệt mỏi. Anh đã từng bảo anh không muốn sự ép buộc từ ai cả, nhưng a đã và đang chịu sự ép buộc của nội, yêu đường thì ai không có lúc đam mê mù quáng, đam mê mù quáng mới là yêu chứ không đam mê không mù quáng liệu bạn thực sự yêu người ta không.

Với một câu chuyện tình dài vừa đẹp vừa đau khổ, chỉ kể như thế này cũng không ai hiểu được rằng sự vui vẻ và hạnh phúc trong đó, tôi yêu anh rất nhiều, tôi muốn kể ra bởi lẽ tôi thấy một quyết định sai như vậy là không đáng cho chuyện tình cảm của tôi và anh. Tôi cũng đã từng đợi anh dưới nhà cả buổi tối để gặp anh, nhưng a không hề xuống và đứng trên kia nhìn vào một gốc nhỏ nào đó để nhìn tôi. giường như con tim tôi chết lặng, lúc ấy tôi chỉ muốn chết đi, tôi không muốn nghĩ quá nhiều nữa. Anh biết đấy, a nghĩ một mình anh chịu đựng cố gắng cứng cỏi không động lòng trước tôi rồi mọi chuyện sẽ ổn, nhưng thực tế không phải đâu anh, anh đã làm em đau rất nhiều yêu rất nhiều liệu anh nghĩ mọi chuyện trôi qua dễ dàng như vậy sao. nếu là một thằng con trai thực sự thì nên đứng dậy mà nói lên quan điểm của mình cho nội hiểu đi, cuộc sống là của a liệu nội có sống có hiểu không, lúc a  yêu em nội có cảm nhận được không, lúc a hạnh phúc bên e nội có thấu được không, mà bây giờ a bảo a hi sinh vì nội. Con người ai cũng có lúc phải chọn lựa, nhưng ta nên biết chọn lựa như thế nào là đúng là phù hợp với những thứ chúng ta đã bỏ ra, chứ không phải cứ nghĩ chọn đau khổ về mình để người khác sống tốt. Thực tế thì a đang làm khổ cả hai, em cũng không yêu cầu gì nhiều, chỉ muốn a yêu e như lúc a nói yêu e và chăm sóc như a đã từng muốn và chăm sóc, bao nhiêu lời hứa hẹn anh chưa bao giờ làm được điều gì với em cả. 

Bây giờ nội là cả gia đình cả thế giới của a, cho dù nội có đúng hay sai trong cách suy nghĩ a cũng mặc kệ và nghe theo, liệu có phải là quá nhu nhược không, từ đầu đến bây giờ nội vui khi anh quen e sao. Anh quá vô tâm và a chưa từng nghĩ cho người a yêu làm thế nào cho họ vui vẻ, a chỉ biết làm cho họ đau và cái đau đó phải đến tột cùng, ừ giờ thì e sẽ không nói và không làm gì cả, a cứ thoải mái sống vui vẻ với nội của a và tiếp tục chào đón những điều mới những cuộc tình mới đến với anh đi, bởi tình yêu của a chưa đủ lớn và không bao giờ lớn để a hi sinh một cái gì vì em cả.

Em đã hi sinh vì anh, và không ngừng nghĩ hi sinh cho cái tình cảm này, đến giây phút này đây vẫn vậy, nhưng cố gắng một mình liệu có kết quả sao, chắc e chỉ sống với cái quá khứ cái tình yêu đó, tuổi 25 rồi em phải làm sao đây, chẳng lẽ a bắt e chọn lựa một ai đó và cưới đại đi sao, cuộc sống em không hạnh phúc liệu anh có vui. Đừng nghĩ mọi việc như a chọn lựa là quá dễ dàng, cho cả hai mà đang làm cả hai đi vào bế tắc. 

Viết lên những lời này cũng không vui vẻ gì đâu, một cuộc tình đang nằm giữa dấu chấm (!) liệu sẽ hạnh phúc sao.

Qúa cứng nhắc quá bảo thủ rồi, mong anh sau khi vô tình đọc những lời này thì sẽ có những suy nghĩ khác, vì e yêu a quá nhiều e không thể làm theo điều a muốn và điều e muốn là quên nhau đi, em xin lỗi vì không nghe lời a trong quyết định này, em vẫn cố gắng tuy biết tình cảm của anh không đủ lớn để hi sinh. Và hôm nay 24/5/2015 muốn làm cái gì đó cuối cùng cùng a. :'(