Ads 468x60px

Thứ Hai, 24 tháng 8, 2015

Đôi khi nhân duyên tới bên đời ta nhẹ như một cơn gió thoảng...


Có những nhân duyên tới bên ta vô tình ta không hay biết,có những khoảnh khắc làm thay đổi cả một cuộc đời, làm đôi môi một cô gái khẽ tươi tắn.


Em sợ nhất là thứ tình cảm kéo dài mãi cả khoảng tuổi xuân của đời người thế mà chẳng nên đôi, thứ tình cảm đáng sợ đó vĩnh viễn khắc một vết thật sâu vào tim cả hai, dù đúng dù sai thì tình cảm đó cũng đã kết thúc, đóng lại một đoạn tình cảm từng khắc cốt ghi tâm. Em đã từng nghĩ mình sẽ chẳng còn thể nào vươn mình đứng dậy sau cả một chặng dài đổ vỡ nữa, em tự vùi mình vào những ký ức xưa cũ, tự mình huyễn hoặc về tình cảm của anh, níu kéo chút tàn vương hơi ấm anh quanh đây.
Có lẽ cô gái nào từng trải qua những đổ vỡ sẽ thấu rõ nhất cảm xúc này. Sau tất cả yêu thương, những câu hứa hẹn. lời thề cũng chỉ là sự lạnh lùng của anh buông tay em ra đi trong một ngày mưa phùn rét đẫm hương hoa sữa. Những tháng ngày u ám vật vã tưởng chừng như kéo dài không bao giờ dứt, một tháng, hai tháng,...rồi một năm, cứ thế thời gian thì cứ trôi về trước mà tim em thì vẫn lỳ lợm đứng lại ở quá khứ - một quá khứ bụi bặm tưởng chừng như những vết xước đó đã hóa thành những vệt rêu xanh theo năm tháng.

Thế rồi em nhận ra có lẽ nếu mình không thể buông xuôi thì nên cứ làm theo trái tim mách bảo, đứng lại và chờ đợi anh một lần nữa, chờ anh bất chợt ngoảnh lại nhìn về phía em, chờ đôi bàn tay sẽ lại đan khẽ vào nhau như ngày nào...Em đã sống như thế, chỉ tồn tại và thu mình lại như cái vỏ ốc trống rỗng, ngày qua ngày gặm nhấm từng nỗi đau như thế.




0 nhận xét:

Đăng nhận xét